Đến với Ngày Giới Trẻ Giáo phận đúng vào Chúa Nhật Lễ Lá, tôi mang theo một trái tim chắp vá, đầy rẫy những mảnh vỡ của một mối tình dang dở. Tôi chẳng mong chờ một phép màu lớn lao nào, chỉ đơn giản khao khát một góc nhỏ để ngồi xuống, để thở, và để không phải gồng mình giả vờ rằng "tôi ổn".
Và rồi, giữa không gian tĩnh lặng của giờ Chầu Thánh Thể, đoạn Tin Mừng khắc họa hình ảnh người môn đệ tựa đầu vào ngực Đức Giêsu trong Bữa Tiệc Ly chợt vang lên. Hình ảnh ấy chạm vào tôi thật lạ lùng – nó không mang đến một lời giải thích cho những tổn thương, mà nhẹ nhàng mở ra một lời mời gọi.
Tôi chợt nhận ra, bấy lâu nay mình đã quá mải mê gồng mình mạnh mẽ, mải miết đi tìm lý do cho những vụn vỡ mà quên mất rằng: mình cũng có quyền được yếu đuối. Mình hoàn toàn có thể buông lớp phòng bị xuống để tựa đầu vào lòng Chúa, như Thánh Gioan tông đồ năm xưa.
Ngước nhìn câu chủ đề của Đại hội: "Ta đã yêu con" (Xh 3,9), lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Không phải là "Ta sẽ yêu", cũng chẳng phải "Ta chỉ yêu khi con hạnh phúc", mà là "Ta đã yêu". Đó là một tình yêu hiện diện từ muôn thuở, vẫn luôn ở đó, bất biến và kiên vững, ngay cả khi trái tim tôi đang nát tan thành từng mảnh.
Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tôi ngừng cất công đi tìm Chúa giữa mớ bòng bong của nỗi đau. Tôi chỉ lặng lẽ ngồi đó, chìm vào thinh lặng, và cho phép bản thân được yếu mềm. Tôi thầm thĩ: "Lạy Chúa, con không hiểu… con cũng chẳng biết phải làm gì lúc này… nhưng nếu Ngài thật sự đã yêu con, xin cho con được tựa vào Ngài một chút thôi."
Càng chìm sâu vào thinh lặng, tôi càng cảm nhận một sự dịu dàng bao bọc: hóa ra, ngoài tình yêu của Chúa, tôi không hề đơn độc. Bên tôi vẫn còn đó những người bạn. Họ có thể không nói nhiều, không thể vá víu vết thương giúp tôi, nhưng họ đã ở lại, lắng nghe và không rời đi lúc tôi yếu đuối nhất. Phải chăng, sự hiện diện âm thầm ấy chính là cách Đức Giêsu chạm vào tôi – qua một ánh nhìn, một câu hỏi han, hay chỉ đơn giản là cái ngồi kề bên không một lời phán xét.
Đức tin của tôi ngày hôm nay, có lẽ không phải là sự biến mất ngay lập tức của nỗi đau, mà là sự can đảm tin rằng: ngay giữa vực sâu của sự tổn thương này, tôi không hề bị bỏ rơi. Tình yêu vừa tuột khỏi tầm tay không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một trạm dừng. Dẫu phía trước còn mịt mù, Đức Giêsu vẫn đang ở rất gần – đủ gần để tôi tựa đầu bình yên như một người con trở về, và đủ gần để gửi những người bạn đến bên tôi, nhắc nhớ rằng tôi vẫn được yêu thương theo rất nhiều cách khác nhau.
Một chân lý chợt bừng sáng trong tâm trí tôi: ngoài kia đâu chỉ mình tôi đang mang vác thánh giá của những rạn nứt. Có biết bao người cũng đang vật lộn với những thương tổn vô hình – vì áp lực gia đình, vì gánh nặng cuộc sống, vì những mất mát không tên… Mỗi người một nỗi đau, mỗi cuộc đời một câu chuyện. Khi thấu cảm được điều đó, trái tim tôi như được nới rộng ra. Tôi học được cách mở lòng, biết xót thương hơn, và biết dâng lời cầu nguyện không chỉ cho riêng mình, mà cho cả những tâm hồn đang âm thầm rỉ máu như tôi.
Dominicus
Copyright © 2021 Bản quyền thuộc về Giáo Phận Thái Bình
Đang online: 88 | Tổng lượt truy cập: 11,816,103