Một buổi lễ Thêm Sức diễn ra trong bầu khí trang nghiêm của thánh đường. Giữa tiếng hát hân hoan gọi mời Ngôi Ba Thiên Chúa ngự xuống, có một em nhỏ bước lên lãnh nhận ấn tín ơn Chúa Thánh Thần. Nhưng đằng sau tấm áo trắng tinh khôi ấy, đằng sau nghi thức xức dầu linh thiêng, phương diện con người lại phơi bày một thực tại đầy cay đắng: em nhỏ ấy đang phải gánh chịu một sự đau khổ sâu thẳm, có thể là một căn bệnh tật nguyền bẩm sinh, một sự khiếm khuyết đớn đau về thể xác hay một viễn cảnh tương lai mờ mịt. Nhìn vào em, đôi mắt người đời chỉ thấy một bi kịch, một bài toán lỗi của tạo hóa, một số phận đáng thương hại bị dìm xuống tầng đáy của sự bất hạnh. Giọt nước mắt của người cha khóc thầm, bờ vai run rẩy của người mẹ bất lực trước nỗi đau của con mình tạo nên một khoảng lặng đầy nhức nhối. Tuy nhiên, dưới ánh sáng đức tin Kitô giáo, biến cố này không dừng lại ở một thảm kịch nhân sinh, mà mở ra một mầu nhiệm cứu độ cao cả. Đau khổ không phải là dấu chấm hết của tình yêu, mà lại chính là chất liệu kỳ diệu để Thiên Chúa viết nên một câu chuyện tình yêu vĩ đại.
Khi đối diện với nỗi đau khổ của một đứa trẻ vô tội, tâm trí con người luôn có xu hướng tính toán theo kiểu duy hiệu năng. Tư duy logic cố định của trần thế đòi hỏi một đáp số sòng phẳng: Tại sao một đứa trẻ chưa hề biết phạm tội lại phải mang lấy thân xác tật nguyền? Tại sao cha mẹ yêu mến Chúa lại phải gánh chịu nỗi đau thấu ruột gan này? Người ta đi tìm nguyên nhân, cân đong đo đếm tội lỗi và hình phạt, tìm cách đổ lỗi cho định mệnh, cho di truyền, hoặc thậm chí hoài nghi cả sự hiện hữu của một Thiên Chúa tình yêu.
Giống như những dữ kiện cố định trong một bài toán, khi xã hội nhìn vào em nhỏ đau khổ ấy, họ lập tức đưa ra một đáp án khắc nghiệt: cuộc đời đứa trẻ này coi như bỏ đi, tương lai của gia đình này là một chuỗi ngày tăm tối, một gánh nặng của xã hội. Cái logic máy móc ấy bóp nghẹt niềm hy vọng, biến cuộc đời thành một định thức xám xịt của quy luật “mạnh được yếu thua”, của một thế giới “thuận mua vừa bán” vốn chỉ tôn vinh những giá trị hoàn hảo bề ngoài. Nếu cuộc đời chỉ là một bài toán, thì nỗi đau của em nhỏ và cha mẹ chính là một phép tính sai, một sự bất công tột cùng của lịch sử đè nặng lên một ngã vị trần trụi. Nhưng dưới ánh sáng Đức Tin, cuộc đời ấy không phải là một sự oán trách nổi loạn, mà là một lời tuyên ngôn giải phóng lương tâm khỏi mặc cảm tội lỗi. Lịch sử Do Thái cổ đại và cả tâm lý con người thời đại luôn bị ám ảnh bởi tư tưởng: đau khổ là hình phạt của tội lỗi. Thế nhưng, tiếng kêu cứu ấy đưa ta trở về với lời khẳng định của Đức Giêsu trước người mù bẩm sinh: “Không phải anh ta cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội, nhưng là để công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta” (Ga 9,3). Hẳn nỗi đau của em nhỏ không phải là một món nợ luân lý mà em hay cha mẹ phải trả cho một vị Thượng đế nghiệt ngã.Hoàn toàn không phải! Nó là một thực tại trần trụi của phận người trong một thế giới mang tì vết của nguyên tội, nơi mà bất công và đau khổ đan dệt lẫn nhau. Khi rũ bỏ được cái logic sòng phẳng của bài toán thưởng phạt, người Kitô hữu mới bắt đầu bước vào không gian của một câu chuyện. Câu chuyện đời không có đáp số định sẵn từ trước bằng những định kiến xã hội, mà luôn ẩn chứa những bất ngờ kỳ diệu của sự sáng tạo và lòng thương xót.
Thiên Chúa không đứng ngoài nhìn bài toán cuộc đời chúng ta gặp bế tắc rồi lạnh lùng chấm điểm rớt. Ngài đã dính dáng vào đời người như một Đồng Tác Giả. Cách làm mới cuộc đời của Thiên Chúa thật kỳ diệu: Ngài không dùng quyền phép để cắt bỏ ngay lập tức những đau khổ cụ thể, không đập vỡ cái chất liệu “xấu” hay khiếm khuyết của thân xác em nhỏ để thay thế bằng một phép màu bóng bẩy. Ngài không thiết lập một phòng thi, Ngài thiết lập một Phòng khám. Phòng khám là nơi chào đón những kẻ mang thương tích, những người bệnh tật và thất bại. Nơi phòng khám ấy, Thiên Chúa không đòi hỏi em nhỏ phải thể hiện tài năng hay sự hoàn mỹ.
Bí tích Thêm Sức mà em lãnh nhận không phải là một phần thưởng dành cho một học viên xuất sắc trong kỳ thi đức tin. Nó là một hồng ân đi bước trước của Thiên Chúa. Khi Đức Giám mục đặt tay và xức Dầu Thánh trên trán em, Thần Khí Thiên Chúa ngự xuống không phải để biến em thành một siêu nhân miễn nhiễm với đau khổ, mà là để đảm nhận, chữa trị và thánh hóa ngã vị yếu nhược của em từ dưới đáy sâu. Thiên Chúa diễn tả tình yêu của Ngài qua đau khổ của em không phải bằng cách đứng từ xa an ủi ngẫu hứng. Ngài biểu lộ quyền năng qua sự bất lực: "Khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh" (2Cr 12,10). Trong thân xác yếu ớt của đứa trẻ, trong dòng nước mắt bất lực của người mẹ, có một sức mạnh vô tì tích của ân sủng đang âm thầm hoạt động, lay động những tâm hồn chai đá xung quanh, phá vỡ cái cấu trúc đảo ngược của một xã hội thực dụng để thay bằng một cộng đồng của những ngôi vị biết thuộc về nhau.
Nỗi đau khổ của em nhỏ và cha mẹ em chính là một sự thông phần vào mật thiết vào chén đắng và phép rửa bằng máu của Thầy Chí Thánh. Đứa trẻ không đau khổ một mình; em đang cùng với Đức Giêsu vác thập giá. Cha mẹ em không khóc trong vô vọng; họ đang đứng dưới chân thập giá cùng với Mẹ Sầu Bi. Sự thua cuộc tạm thời của người công chính, sự bất công rỉ máu trên thân xác vô tội của em nhỏ lại chính là hành lang để tình yêu toàn vẹn tinh tuyền được thanh luyện. Thiên Chúa dùng chính vũng bùn đau khổ ấy để chứng thực rằng tình yêu của Ngài có thể xuyên thủng mọi bức tường bất công, chiến thắng cái ác mà không cần vương mang thù hận.
Bí tích Thêm Sức trao ban bảy ơn Chúa Thánh Thần: ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết, ơn thông minh, ơn lo liệu, ơn sức mạnh, ơn đạo đức và ơn kính sợ Thiên Chúa. Dưới nhãn quan thế gian, những ơn này phải được biểu lộ qua những chứng từ rực rỡ, những hoạt động tông đồ vang dội hay những lời tuyên xưng hùng hồn. Nhưng nơi em nhỏ đau khổ này, Chúa Thánh Thần đang thực hiện một chương trình đảo ngược kỳ vĩ của Tin Mừng.
Chính Chúa Thánh Thần là Đấng biến đổi phòng khám cuộc đời em thành đền thờ của Ngài. Khi em nhỏ nhận lãnh Dầu Thánh, em được mặc lấy Đức Kitô để trở thành một lời chứng sống động cho thế gian thấy rằng: Thiên Chúa không cần sự hoàn hảo của chức năng, Ngài cần sự trống rỗng của một tâm hồn nghèo khó để đổ đầy sự thánh thiện của chính Ngài. Hạnh phúc của em và cha mẹ từ nay được giấu ẩn trong Thiên Chúa – một hạnh phúc vượt qua mọi biến động thăng trầm của lịch sử, nếm cảm vị ngọt lành của Lòng Thương Xót ngay giữa dòng đời bon chen gay gắt.
Đối với cha mẹ của em nhỏ chịu phép Thêm Sức hôm nay, những giọt nước mắt quý giá của anh chị không bị lãng quên trước nhan Chúa Cha. Xin hãy can đảm bước ra khỏi phòng thi của trần thế, đừng để thang điểm nghèo nàn của xã hội đóng khung cuộc đời của con mình và gia đình mình. Hãy nhìn đứa trẻ bằng ánh sáng đức tin: em không phải là một bài toán lỗi, em là một câu chuyện tình yêu độc nhất vô nhị mà Thiên Chúa đang cùng anh chị làm Đồng Tác Giả. Món quà lớn nhất mà anh chị trao tặng cho con không phải là một tương lai vật chất vinh hiển, mà là một nghĩa tình không bao giờ vơi cạn. Chính hành trình đồng hành dài lâu, dám liên lụy và hy sinh trọn vẹn bản thân cho con sẽ giúp đứa trẻ hiểu được Thiên Chúa yêu thương em biết bao. Anh chị đang thực hiện một nghĩa vụ làm người và làm con Chúa cao cả hơn mọi chức năng xã hội cộng lại.
Đối với cộng đoàn Giáo Hội – vốn được Đức Thánh Cha Phanxicô khẳng định là một “câu chuyện tình yêu sinh ra trong trái tim của Chúa Cha” chứ không phải một tổ chức phi chính phủ – sự hiện diện của em nhỏ đau khổ này là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Chúng ta có đang vô tình biến Giáo Hội thành một phòng thi khắc nghiệt, nơi chúng ta chỉ tôn vinh những người tài giỏi, đạo đức xuất chúng mà coi thường những kẻ bé mọn, yếu hèn? Chúng ta có đang đi qua cuộc đời như những khách bàng quan, nhìn những vết thương rỉ máu của anh chị em mình bằng ánh mắt dò xét, phân tích sòng phẳng theo kiểu tư tế và thầy Lêvi? Sự hiện diện của em nhỏ trong thánh lễ Thêm Sức hôm nay đòi buộc cộng đoàn phải hoán cải từ bên trong. Em chính là Đức Kitô đang bị đóng đinh nơi anh chị em mình. Cộng đoàn có bổn phận phải cùng chèo chống con thuyền Giáo Hội, đón nhận gia đình em vào trong gian phòng thông hiệp ơn phúc, để cùng gánh vác gánh nặng lịch sử của nhau, trả lại mặt bằng phẩm giá căn bản cho mọi ngôi vị trước nhan Thiên Chúa.
Đức Hữu
Copyright © 2021 Bản quyền thuộc về Giáo Phận Thái Bình
Đang online: 140 | Tổng lượt truy cập: 13,610,728